BXHNHA

bxhnha

bxhnha

Blog Article

Một trong những điều tuyệt vời khi lớn lên ở Gelsenkirchen là dường như các bậc phụ huynh có tiền lương rất cao. Ai cũng cảm thấy rất công bằng, thậm chí nếu họ là những người nhập cư. Tôi cũng có rất nhiều bạn bè là con của những người tới từ Bosnia, Thổ Nhĩ Kỳ hay những nơi khác và ăn tối ở nhà họ nhiều lần. Chẳng ai có tất cả hết, nhưng chúng tôi mỗi người có một vài thứ. Đứa trẻ này có quả bóng tốt nhất, đứa kia thì sở hữu đầu PlayStation. Và sau đó đứa khác cũng có trò chơi PlayStation. Nó giống như là chúng tôi thu thập tất cả mọi thứ và gộp chúng lại để chơi với nhau ấy.

Khi tới công viên đá bóng, bạn sẽ nghe thấy ở đó là sự pha trộn của tiếng Đức, tiếng Ba Lan, Thổ Nhĩ Kỳ, Bồ Đào Nha, Ả Rập và mọi loại ngôn ngữ trên thế gian này. Thậm chí nếu bạn có không Helloểu thì cũng chẳng thành vấn đề luôn. Vì trận đấu eleven vs eleven hay 15 bxhnha vs 15 luôn tốt hơn là 3 vs three phải không? Đó chính là ngôn ngữ bóng đá. Tôi luôn nói rằng quê tôi không có đại lộ Champs-Élysées hay những trung tâm mua sắm đẹp đẽ nào nhưng nó vẫn đẹp theo một cách riêng. Đó là một vùng đất đa văn hóa với những con người làm việc chăm chỉ và tôi nghĩ cũng chính là lý do có nhiều cầu thủ xuất thân từ đây trong suốt fifteen năm qua.

Draxler tung noi danh voi nhung pha xu ly ky thuat va kien tao trong mau ao Schalke
Draxler từng nổi danh với những pha xử lý kỹ thuật và kiến tạo trong màu áo Schalke
Giờ đây mỗi lần nghĩ về quê hương, tôi cảm thấy rất nhớ. Tuy nhiên có một chút phức tạp ở đây. Từ bé tôi đã theo cha đến xem các trận đấu của Schalke và ai trong gia đình tôi cũng là “lover bự” của câu lạc bộ. Cả tuổi thơ tôi chỉ có một mơ ước: khoác chiếc áo Schalke và thi đấu trước mặt gia đình. Bố đã hỗ trợ hết mình để tôi có thể đạt được ước mơ. Có lẽ người khác sẽ không hiểu nhưng một lần khi thi đấu cho đội trẻ Schalke năm eleven hay twelve tuổi gì đó, tự nhiên tôi có cảm giác như mình là một cầu thủ chuyên nghiệp vậy. Ngay cả ở lứa tuổi đó, áp lực đã rất dữ dội. Nếu chúng tôi thua một trận trước Dortmund vào ngày thứ Bảy và tôi đá không tốt, tôi sẽ giam mình trong phòng cả ngày Chủ nhật để nghĩ xem mình đã làm sai cái gì và làm thế nào trận sau đá tốt hơn.

Không biết các nước khác ra sao, nhưng ở Đức, ít nhất là tại Gelsenkirchen, tôi nghĩ bạn phải bị ước mơ của mình ám ảnh một chút thì mới có thể đạt được chúng. Đơn giản là vì có quá nhiều cầu thủ giỏi. Và thật hài hước, bà tôi là người duy nhất không quan tâm chút nào đến bóng đá. Vì thế mỗi khi tôi đến Munich hay những nơi khác đá giải, bà sẽ lại nói “Julian à, sao cháu phải đi xa thế? Sao cháu không đá ở trong vườn như trước đây, nó không vui sao?”

Thực sự thì đá bóng trong vườn rất vui, nhưng đó không phải giấc mơ của tôi. Giấc mơ của tôi là thi đấu cho Schalke. Năm tôi 16 tuổi, huấn luyện viên đội trẻ nói “Trong 2 ngày tới, đội một muốn cậu đến tập luyện cùng họ. Cậu hãy nắm lấy cơ hội.”

Draxler chinh thuc cap ben Wolfsburg

Thực sự thì tôi thường không cảm thấy lo lắng mỗi khi nói đến bóng đá. Nhưng đây đã không còn là bóng đá nữa rồi. Trong 2 ngày đó, tôi vô cùng căng thẳng. Tất cả những gì có thể nghĩ được là đi vào phòng thay đồ và gặp Raúl.

Tôi sẽ nói gì với anh ấy đây? Tôi chỉ là một đứa trẻ, còn anh ấy là Raúl. Với tôi, nó như thể là được gặp Chúa vậy. Chính vì thế đêm đó, tôi đã hỏi bố “Nếu con bước vào phòng và anh ấy thấy con, con nên nói gì? Con có nên nói ‘Xin chào, Raúl’ không? Nghe có vẻ không đúng cho lắm. Hay con nói ‘Xin chào, ngài Raúl?’”

Cuối cùng hai bố con tôi quyết định rằng tôi nên bắt tay anh ấy, mỉm cười và nói “Xin chào, em là Julian. Rất vui được gặp anh.”

Đơn giản mà vừa đủ.

Và ngày hôm sau khi bước vào phòng thay đồ, tôi thấy tất cả những tên tuổi lớn mà mình đã theo dõi từ khi còn nhỏ. Klaas-Jan Huntelaar, Jefferson Farfán và tất nhiên cả Raúl. Họ đang đi tất giống như những ngày khác và về cơ bản, tôi chỉ cắm mặt xuống đất và không nhìn vào mắt ai cả. Nhưng rồi họ bắt đầu hướng mắt về phía tôi. Tôi ngẩng lên và thấy một người có mái tóc rất ngầu là Jermaine Jones. Anh ấy gật đầu và giơ tay ra để giới thiệu bản thân.

Và tôi nói “Guten morgen, Herr Jones!” (Chào buổi sáng, anh Jones!”)

Anh ấy bắt đầu cười lớn rồi nói “Cậu chỉ cần gọi tôi là Jermaine thôi.”

Đó là một ngày thật khó tin. Khi bắt tay với Raúl, tôi thậm chí còn chẳng biết mình nói cái gì. Tất cả những gì tôi nhớ là bàn tay mình rất lạnh và tôi cố để không ngất xỉu.

Report this page